Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiếng chuông Thái Hà (2). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiếng chuông Thái Hà (2). Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Tiếng chuông Thái Hà (2)

Tiếng chuông Thái Hà (2)
“Cây muốn lặng, gió chẳng ngừng”!
Tôi thức giấc sau nửa đêm vì tiếng gọi, tiếng reo của cái điện thoại. Nhưng có lẽ vào lúc ấy, không phải chỉ có một mình tôi thức dậy. Trái lại, đang có hàng vạn vạn con tim, vạn vạn bàn tay xiết chặt lấy nhau, hay có hàng triệu triệu đôi mắt vẫn đang mở lớn để nhìn về, và cùng thở chung một nhịp chờ đợi với Thái Hà. Gọi là chung một  nhịp là vì Thái Hà không còn là riêng của Thái Hà. Nhưng từ cuộc trở mình đi tìm Công Lý, Thái Hà đã thành một biểu tượng,  một cuộc sống, một ý chí, một bất khuất kiên cường của Việt Nam. Như thế,  một cây đứng giữa trời, khả dĩ che mưa che nắng cho khách  lữ hành, gặp nhiều gió lay cũng không có gỉ là lạ! Bởi vì: